Cứu một mạng người phúc đẳng hà sa

…Tôi bắt đầu nhắn tin nói về sự kỳ diệu của cuộc sống, về sự may mắn khi có thân này trên đời, về đức Phật và những lời dạy của ngài. Tóm lại tôi nhắn những gì mà nghĩ rằng giúp được chị lấy lại bình an và cân bằng cuộc sống…
Tôi không bao giờ nghĩ rằng mình có thể cứu được mạng người. Vẫn biết mạng người là rất quý nhưng làm sao mình có cơ duyên để cứu mạng người và cứu bằng cách nào. Rồi chuyện xảy ra vẫn cứ xảy ra. Tôi đã làm được điều tuyệt vời và quý giá này. Tất cả cũng chỉ nhờ Phật Pháp.
Tôi cùng Hòa thượng Thích Viên Minh có một buổi giao lưu với các doanh nhân, tri thức và Phật tử trong chương trình “Phật Pháp ứng dụng”. Chương trình do Thái Hà Books tổ chức nhằm giúp các doanh nghiệp, và những ai quan tâm hiểu tốt hơn về đạo Phật, nhằm giải đáp các thắc mắc, mang lại cuộc sống bình an và cân bằng cho mọi người. Tên của chương trình là “Tìm lại chính mình”. Hội trường chật kín. Một số người phải đứng. Khoảng gần 200 khách đến dự với những khuôn mặt quen và lạ. Tôi ấn tượng ở điều là hầu hết những người đến dự vẫn ở lại đến phút chót. Nhiều người đến bắt tay và cám ơn tôi.
Sau khi chương trình kết thúc tôi nhận được khá nhiều điện thoại, email và nhắn tin. Tôi rất vui vì những gì chương trình đã mang lại. Tuy nhiên, thật bất ngờ, kho câu chuyện không chỉ dừng ở đó.
Nhắn tin đầu tiên tôi nhận được từ chị với những dòng chữ “Cám ơn anh đã cho tôi một buổi tọa đàm thật ấn tượng mà trong sâu thẳm của trái tim không phải ai cũng có cái tâm để thực ngộ và cái tâm để noi theo. Anh thật là đặc biệt và tôi nghĩ anh có nhiều điều mà tôi phải học hỏi. Xin nhận từ tôi lòng ngưỡng mộ và trân trọng”.
Tuy nhiên không lâu sau đó, tôi lại nhận nhắn tin tiếp theo của chị “Dù dự buổi tọa đàm của anh, nghe anh nói, một số doanh nhân giàu có, vợ đẹp, con ngoan mà vẫn muốn tự tử chết vì nhiều nỗi. Vậy như tôi, một phụ nữ không giàu, chồng bội bạc, suy sụp, không có một thứ gì đáng kể thì có đáng phải tự tử không anh. Giờ đây tôi không thiết sống nữa. Tại sao họ giàu có, hạnh phúc mà còn muốn tự tử. Hãy cho tôi một lời khuyên rằng tôi có đáng sống trên cõi đời này nữa hay không! Buổi tọa đàm của anh đã không giúp được tôi đứng vững trước cuộc đời này. Thật bất công! Anh là người của nhà Phật mà”.
Nhắn tin này làm cho tôi rất suy nghĩ. Tôi ngay lập tức gọi lại nhưng chị không nghe máy. Tôi hoàn toàn không tưởng tượng ra chị như thế nào, bao nhiêu tuổi, tính cách nghề nghiệp ra sao. Ít nhất phải có một số hiểu biết về chị mới có những tư vấn hợp lý và hiệu quả nhất chứ. Nhưng ít ra tôi đoán, chị cũng không còn là 1 cô bé vì xưng hô là “tôi” với “anh” . Không trả lời điện thoại đồng nghĩa chị muốn giấu mình. Không nhấc máy có nghĩa rằng chị đang rất buồn.
Tôi bắt đầu nhắn tin nói về sự kỳ diệu của cuộc sống, về sự may mắn khi có thân này trên đời, về đức Phật và những lời dạy của ngài. Tóm lại tôi nhắn những gì mà nghĩ rằng giúp được chị lấy lại bình an và cân bằng cuộc sống. Tôi biết và hiểu rằng chị đang chán nản, thất vọng. Tuy nhiên nhắn tin tiếp theo của chị vẫn là sự chán chường và rất muốn tự tử, thậm chí quyết tự vẫn bằng được.
Tôi niệm Phật, tụng kinh, trì chú và rải tâm từ. Tôi suy nghĩ và chuyển năng lượng và tình yêu thương đến chị. Tôi ngồi thiền và thư giãn để tâm mình lắng hơn, để biết cách giúp chị, tôi phóng tâm mình về phía người phụ nữ đáng thương và tội nghiệp này.
23h47 ngày 01/07 tôi nhận được nhắn tin chết người “Cách đây 10 phút tôi vừa thoát chết trong 1 tai nạn giao thông tại ngã tư Mai Thị Lựu và Nguyễn Văn Giai. Vừa lại đọc xong tin nhắn của anh. Chắc có lẽ lời khuyên của anh đã độ cho tôi. Xin nhận ở tôi sự kính trọng”.
Tôi giật mình – hóa ra chị ta tự sát thật! Hú vía vì chị đã thoát chết, đã qua khỏi. Tôi hiểu rằng thậm chí chị không bị thương tích, hoặc bị thương đáng kể – dù sao chị vẫn nhắn được tin cho tôi mà! Tôi mất ngủ đêm đó. Phần vì nghĩ về cuộc sống, về 3 chữ  Vô thường, Khổ và Vô ngã, phần vì thấy vui vì mình làm những việc rất đơn giản những đã cứu được 1 mạng người. Tôi cứ suy nghĩ miên man, nếu chúng tôi không tổ chức chương trình “Tìm lại chính mình”, nếu chị không đến dự, nếu tôi không hết mình khi làm 1 loạt các động tác với chị thì sao nhỉ. Dù sao chị cũng vẫn còn sống. Tôi thiếp đi trong sự sung sướng ít thấy.
Nhắn tin tiếp theo tôi nhận từ chị có nội dung “Cám ơn anh thật nhiều. Tôi luôn biết trong sâu thẳm của tâm hồn là tâm linh. Tôi đã vượt qua lằn ranh của sự sống và cái chết. Anh đã cứu mạng tôi. Giờ đây tôi đã thoát chết nhưng vẫn chưa thoát khỏi chính mình. Mong anh giúp sức để tôi có nghị lực và can đảm. Tôi muốn ra khỏi sự buồn đau vô hạn. Xin vui lòng yểm trợ”.
Từ đó tôi luôn hướng về chị, người phụ nữ không quen biết, không biết mặt, không biết tên, với tấm lòng và tình yêu thương. Tôi học và thực tập 2 chữ “từ bi” để ứng dụng. Và cuối cùng tôi quyết định bay vào Sài Gòn để gặp chị. Tôi thiết nghĩ, chỉ có gặp trực tiếp tôi mới có thể giúp được chị hiểu về chính mình, về cuộc sống tuyệt diệu này, về ý nghĩa và sự quý giá của thân người, về trách nhiệm của mình với gia đình, bạn bè và xã hội.
Trước khi bay tôi bất ngờ nhận được nhắn tin của chị “Tôi suy nghĩ nhiều. Không biết có nên gặp anh hay không. Tôi làm phiền anh quá nhiều rồi. Và tôi cũng chỉ là một người bình thường trong xã hội thôi. Có đáng làm mất thời gian của anh hay không. Chỉ mong anh hỗ trợ tinh thần, từ xa là quý rồi. Hãy giúp tôi nghị lực và sự can đảm. Có vậy tôi mới trả hết nghiệp được. Đó là sự vô hạn. Thôi, tôi không gặp anh nữa đâu”.
Tôi càng quyết bay vào. Lòng rối bời nhưng nhẹ nhàng, tâm lo nghĩ nhưng trống lặng. Không biết mình có khả năng giúp chị thoát hẳn khỏi cơn u mê này hay không và bằng cách nào. Nhưng dù sao tôi cũng rất vui, thật sự mừng. Tôi đã cứu được 1 mạng người, 1 người không biết tên chẳng rõ mặt, ở tận phía nam của tổ quốc.
Tôi lên máy bay để 2 tiếng sau sẽ có mặt tại thành phố nơi chị đang sống. Một mạng người quý biết nhường nào. Hãy “tìm lại chính mình” chị nhé.
Nguyễn Mạnh Hùng
Chủ tịch HĐQT kiêm Giám đốc Công ty CP sách Thái Hà    

Để lại phản hồi...

*